Tìm hiểu nghệ thuật tuồng

Tuồng – Một loại hình nghệ thuật sân khấu mang tính cổ điển khá độc đáo của Việt Nam. Ngôn ngữ của tuồng là văn chương bác học kết hợp nhuần nhuyễn văn chữ Hán với văn nôm

Múa Tuồng ( Vũ đạo)

Hành động của các nhân vật trên sân khấu trước hết phải để cho khán giả thấy được, nghe được. Người diễn viên Tuồng sử dụng vũ đạo( múa), hệ thống nói lối, bài bản, làn điệu( hát) là hai phương tiện chính để lột tả tính cách, tâm trạng của nhân vật.

MÚA TUỒNG

Hành động của các nhân vật trên sân khấu nói chung, trước hết phải để cho khán giả thấy được, nghe được. Người diễn viên Tuồng sử dụng múa, hát là hai phương tiện chính để lột tả tâm trạng, tính cách của nhân vật.

Hát tuồng

Hát Tuồng xuất phát trên cơ sở tế lễ, tụng niệm trong nhà chùa, trong lối kể chuyện, hát xướng dân gian; được viết theo các thể thơ lục bát, tứ tuyệt, song thất lục bát....

MÚA CUNG ĐÌNH HUẾ

Đây là các tiết mục được khai thác dàn dựng từ tư liệu còn tồn tại trong cung đình Huế. Các tiết mục này trước kia được biểu diễn vào những ngày: Mừng đại thọ, sinh nhật, lễ, tết của Vua, Chúa, Hoàng hậu, Hoàng tử, Công chúa…

Đôi nét làn điệu và bài bản nghệ thuật hát tuồng

Nghệ thuật Tuồng là một bộ môn nghệ thuật tổng hợp gồm nhiều yếu tố tạo thành như: Hát (ca), múa, âm nhạc, mỹ thuật, phục trang, âm thanh, ánh sáng….trong đó hát Tuồng chiếm một vị trí vô cùng quan trọng, người xưa nói: “Nhất thanh, nhì sắc”. Người diễn viên phải thành thạo hát và múa mới làm nghề được.

NGHỆ THUẬT BIỂU DIỄN CỦA DIỄN VIÊN TUỒNG

Đặc trưng độc đáo nhất của sân khấu Tuồng là chất bi hùng; mỗi nhân vật chính diện đều là những bài học, những tấm gương về đạo lý, đặc biệt là đạo trung quân ái quốc. Sân khấu Tuồng phản ánh hiện thực theo phương pháp tự sự, sử dụng các yếu tố kể, tả và biểu hiện để xây dựng hình tượng nhân vật.